Uncategorized

《HẠNH PHÚC MUỘN MÀNG》

~Kỉ niệm tròn 2 năm ngày gặp bé Mèo~
9.2.2018~9.2.2020

Ta gặp nhau trong muộn màng anh nhỉ
Lúc em đã 32 và được gọi triều mến là “quá lứa lỡ thì”
Lúc anh đã 39 và sắp bước qua tứ tuần, sợ bị gọi là Jiji (Ông già)

Em hay nghĩ đời mình sẽ chẳng thể gặp được tình yêu đích thực
Em từng chua chát cảm nhận rằng Bạch mã hoàng tử chỉ có trên phim
Em từng tan nát con tim khi tan vỡ cuộc tình với kẻ yêu gian dối

Để được yêu em cũng từng nổ lực để dịu dàng hơn, tài giỏi hơn, xinh đẹp hơn, khí chất hơn, đảm đang hơn …
Để được yêu em đã từng học lắng nghe, học thấu hiểu, học khiêm tốn, học nhường nhịn …

Nhưng

Tình yêu đích thực vẫn xa tầm tay !!

Càng vội thì càng hút những đối tượng không phù hợp đến
Càng rối thì những kẻ cơ hội càng Bu

Càng mất tự tôn thì những kẻ sẵn sàng “chà đạp” với ý nghĩ bề trên là sẽ “ban bố” tình yêu càng có dịp

Em từng trốn trong những mùa lễ hội, trốn đám đông, trốn những câu hỏi KÉM duyên
Em từng khóc cho phận mình Cao số, thắt ruột gan nhưng vẫn gắn nụ cười tươi
Em từng nghĩ, sẽ ở hoài đơn lẻ, bởi người dưng mấy ai hiểu được TA

NHƯNG

2 năm trước, e gặp a qua mạng
Anh không đẹp trai- cao ráo, ko quyền cao chức trọng
Anh không hào nhoáng, ga lăng bóng bẩy
Anh không khéo nói, buông những lời có cánh

Anh không giàu, không dư giả, càng không phải đại gia
Anh lại càng không biết tán tỉnh phụ nữ


Anh nhân hậu, chí tiến thủ vượt bậc
Anh thiệt thà, giản dị đến mộc mạc
Anh luôn lắng nghe và nhớ những điều nhỏ nhặt nhất về em
Anh luôn làm điều em cần và điều tốt nhất cho em
Anh yêu em theo cách của riêng anh
Anh yêu em vì em là chính em
Chẳng yêu cầu em phải thế này, thế nọ hay thế kia
Chỉ cần em bên anh bình an và vui vẻ
Chỉ cần em hạnh phúc và vô tư

Tình yêu của những người trên 30 không quá vồ vập, nồng cháy
Cứ nhẹ nhàng, sâu lắng, êm đềm
Tình yêu anh dành cho em không bằng lời nói, mà chỉ bằng hành động đích thực và sự tận tâm
Tình yêu anh bao dung, ấm áp, sưởi ấm tâm hồn tan nát của em

Bên anh, em được an yên, trân trọng, nuông chiều
Bên anh, em khóc em cười đều thật tự nhiên

ANH vì em, lần đầu tiên xuất ngoại
Anh vì em, thử làm nhiều điều mới
Anh vì em, tốn tiền bay vài chục lá

Để gặp em, anh thức trắng suốt 2 ngày không ngủ
Để cưới em,anh phấn đấu hành động cho tương lai
Để hạnh phúc bền vững, cả 2 luôn cùng phấn đấu

2 năm bên nhau, đa phần là yêu xa
Ngỡ lãng mạn, tưởng ít khó khăn
Nhưng YÊU XA luôn là thử thách lớn
Thử thách độ sâu của tình cảm
Độ chung thủy, sắc son của cả 2
Thử thách định lực khi nhớ đến xé ruột gan nhưng ko thể gặp
Thử thách niềm tin vững chãi dành cho nhau

CÓ những cuộc gặp gỡ như hương hoa bay qua rồi tan biến chẳng chút vấn vương
Có những cuộc gặp gỡ như thuốc súng bám mãi vào lưng áo ko phai khiến ta khó thở đến ngột ngạt
Và có những cuộc gặp gỡ như mặt trời sưởi ấm đến từng ngách tim khiến ta ấm áp tận đáy lòng

Anh … cuộc gặp gỡ ấm áp nhất đời EM

2 năm, cùng đồng hành
2 năm, cùng tiến bước
Và thêm nữa nhiều cái 2 năm anh nhé

~ Đời còn dài, ta cùng nhau phấn đấu
Để dựng xây ngày mai dẫu ra sao ~

Miiko chan
9.2.2020

85070126_1524223221061836_3380002145121075200_n
#miikochan88888 #tamchuyenonhat #tamsuchuyenonhat

Uncategorized

CHĂN RAU SẠCH

(*) Chăn rau: là cách nói chỉ phụ nam cố ý cưa cẩm để đưa phụ nữ con nhà lành lên giường càng sớm, càng tốt và không hề có tình yêu, chỉ đơn thuần vì tình dục.

Chia sẻ này dựa theo kinh nghiệm tích luỹ từ bản thân, bạn bè và quan sát xung quanh. Vẫn còn rất nhiều thiếu sót nên chị em nào có thêm thông tin thì bổ sung giúp mình nhé. 🙂

Có 2 level của chàng dạng này: 1. Sơ đẳng, 2. Thượng thừa.
Sơ đằng rất dễ nhận diện, còn “thượng thừa” thì rất khó.
Bài này thì mình viết trước về Level sơ đẳng, nếu được ủng hộ sẽ viết tiếp về ” Level Thượng thừa “.

rau

< Level sơ đẳng >

1. Nhân diện, tướng học:

* Ánh mắt lóng lánh nước, đào hoa. Thời gian ánh nhìn dừng lại ở những bộ phận nhạy cảm trên 3 giây. Hay còn nói là nhìn chòng chọc.
–> Con mắt là cửa sổ tâm hồn. Quan sát kĩ sẽ hiểu được 1 con người.
* Ngoại hình bảnh bao. Tóc vuốt keo không rớt 1 cọng, giày bóng không 1 hạt bụi, quần áo “cực kì” sạch sẽ, cực kì chỉnh chu.–> Người quá coi trọng ngoại hình sẽ dễ quên mất “tu dưỡng nội tâm”.
Nếu không quá vượt trội về ngoại hình sẽ câu bằng “tiền” và “rất nhiều tiền” qua việc khoe khoang về nhà, xe,…..

2. Lời nói:

* Khéo nói: dùng những lời có cánh, khen ngợi tài tình vì biết “Phụ nữ yêu bằng tai” và kinh qua nhiều kinh nghiệm cưa cẩm thực tiễn.
* Hay đề cập đến những vấn đề tình dục qua những câu chuyện bâng quơ, nói đùa thành ra nói “nhây” –> để dọ ý và cũng do chưa giấu nổi những ham muốn. Lời nói thể hiện nội tâm 🙂
** Hay khoe khoang về tài sản ( nhà lầu, xe hơi…), tài năng, chức vụ –> dùng vật chất, hư danh để “câu” con mồi.
*** Tự cao, tự đại, “ảo tưởng sức mạnh”, nóng tính –> người càng tự kiêu chứng tỏ khả năng kiềm chế kém, ham muốn cao và khó khống chế bản thân khỏi “bản năng”
**** Nhanh chóng tỏ tình, đề cập đến chuyện giường chiếu ngay và luôn :v –> không muốn mất thời gian với 1 đối tượng vì mục đích phải nhanh chóng “xử” được đối tượng đó càng sớm càng tốt để chuyển sang “rau mới”. Vì vậy, thẳng thắn đề cập vì không sợ mất lòng bạn. Mất mồi này thì tìm mồi khác, bạn chỉ là “mồi”, ko có ý nghĩa gì trong cuộc sống của họ nên “có mất cũng không sao”. :v
***** Đối với những gã có vợ, người yêu: thường xuyên chê vợ, người iu với bạn –> mục đích để khơi gợi lòng “thương hại” của người phụ nữ cao ngạo, hoặc người phụ nữ quá thương người. Nên nhớ, người đã gắn bó với anh ta 1 thời gian dài mà còn nói xấu được thì đó là người đàn ông không có NGHĨA. Mâu thuẫn giữa 2 người, nếu là người tốt sẽ nói thẳng đối phương để tìm cách giải quyết chứ không tìm đến người thứ 3, chứng tỏ đó là người đàn ông không có TÌNH. Trước mặt môt cô gái khác, thể hiện sự yếu đuối để nhận lòng thương hại thì đó là người đàn ông không BẢN LĨNH.

Lấy phải, yêu phải người đàn ông KHÔNG NGHĨA, KHÔNG TÌNH, KHÔNG BẢN LĨNH thì rõ ràng người tội nghiệp không phải là anh ta. Mà chính là VỢ, NGƯỜI YÊU của anh ta.

3. Hành vi:

* “Vô tình” chạm eo, chạm lưng khi mới gặp 1,2 lần đầu –> biểu hiện vô thức của những người ham muốn quá nhiều, thiếu khả năng “kiềm chế”.
** Face book: Hơn 60% là hình nữ, và đa số nữ đó up hình sexy, thiếu vải.
Thường thì các anh chàng rất ngại kết bạn Face, nên sẽ thích dùng Zalo, Line… những phương tiện có thể trao đổi “riêng tư”, hoặc face book ảo 🙂
Thường đăng Stt than thở là FA, cô đơn để “rắc thính”
Toàn up hình nhà, xe, đồng hồ, điện thoại v.v… chứng tỏ “đằng cấp” để câu :v
*** Quen được vài tháng nhưng tuyệt đối không giới thiệu bạn thân, không dẫn về nhà, lúc nóng, lúc lạnh. Thỉnh thoảng vài ngày không liên lạc, hỏi thì sẽ nói là “bận”.
Đúng! Anh ta “bận” thật nhưng không phải bận công việc mà là … bận chăn vài cô khác mà thôi 🙂
Nếu thực sự để tâm thì chắc chắn có 3 giây để nhắn 1 tin: “Anh nhớ em!”. Hoặc sẽ dành vài tiếng để gặp.

4. Nghề nghiệp:

Những nghề thường phải đi nhiều nơi, thường xuyên công tác: tài xế, hướng dẫn viên, Sale, Marketting, Trưởng phòng, Giám đốc, Chủ tịch v.v…

Hoặc có những người chẳng cần đi đâu xa, chỉ cần lợi dụng vai trò làm “Sếp” để quấy rối mấy em nhân viên mới vào. Ai ngây thơ thì mắc lừa, phải oan ức ôm hận nghỉ việc, ai may mắn vượt qua thì cũng bị “đì sói trán” và kết cục cũng phải nghỉ việc.
(Xin lỗi những bạn tuy làm nghề này nhưng chung thuỷ)

#chanrau #chanrausach #miiko #miikochan #ngoaitinh #ngoaitinhcongso #sokhanh #bantrai

03.12.2017
(to be continue)

Uncategorized

Ta còn nợ nhau một chữ “TÂM”

13227702_1189534004403983_618072174631413475_o
Nó nhìn qua kính xe hơi, hàng dài xe máy lẫn lộn đậu ở làn xe hơi và ngược lại, tưởng như không còn kẽ hở. Đường Sài Gòn vẫn tấp nập như mọi khi.
Bác tài xế của chiếc xe sang bên cạnh mở cửa vừa đủ để thò ra ngoài 1 bịch rác.
Bịch !!!!!
Vậy là em rác nằm chỏng chơ trên đường.
Đèn xanh, mọi người nhanh chóng rồ máy đi, có chiếc xe cán qua bịch rác rồi phân tán các em trong đó, bịch ni lông bay bay lại rơi vào chống của 1 chiếc xe máy, bị “kéo đi”, khuất dạng.
Xe chạy đem tầm mắt nó khỏi mấy em rác nọ, khỏi bầu không khí toàn mùi khí ga. Nó nhớ tới học trò người Nhật đã cảm thấy rất mệt khi đi dạo nửa ngày ở trung tâm Sài Gòn. Có lẽ vì không khí Sài Gòn giờ còn ô nhiễm hơn cả không khí Bắc Kinh, Thượng Hải :v :v
Nghiêng đầu nhìn qua những dãy nhà cao tầng của khu đô thị Vinhome, nó tự hỏi liệu con đường Nguyễn Hữu Cảnh sau khi lắp máy bơm đã hết lụt chưa?
Reng, reng, reng
Nó vội bấc máy.
Cuộc gọi chóng vánh đến từ môt người bạn đã lâu không gặp, không hề liên lạc để mượn tiền cũng kết thúc.
Nó cười. Có lẽ chỉ khi cần giúp đỡ người ta mới nhớ đến mình chăng?! :v :v
Nó nhớ đến một người chị từng “chị chị em em” nhưng khi nó không làm đúng yêu cầu của chị ta thì lập tức bị chửi sau lưng:” Con quỉ cái….”
Hay nhớ đến người em thân thiết nó hay giúp đỡ, giờ thường xuyên mở giọng giáo điều vì ẻm tìm được công việc “ngon cơm”.
Lại nhớ đến những bàn tay “tởm lợm” của những gã 35, nhân lúc chụp hình, chào hỏi … mà “vô tình” đụng chạm … :v :v
Thở dài. Nhìn vào dãy số của người chị vừa mất trong danh sách cuộc gọi. Ngày viếng chị, có người bạn ở canh linh cữu 3 ngày, thức khuya dậy sớm để đi từ Q.7 sang Q. Tân Phú. Có người vờ bận rộn, khi chưa kịp ngồi “nóng đít” thì vội vã rút…. vì sợ xui. Hay có người vác “vài kí” son phấn trên mặt để diễn vai buồn trong khi đôi mắt vẫn … láo liên….
Đối với chị, nó không ân hận gì cả. Những điều có thể cùng chia sẻ khi chị sống và mất nó đều đã làm.
Đối với bạn bè, học trò, nó luôn tâm niệm:
“Thà để người phụ ta chứ ta không phụ người”.
Chính vì vậy, đôi khi nhiệt tình quá khiến người ta “tưởng bở” và rẻ rúng, lợi dụng cũng nên :v :v :v Mà thôi!!! Thà vậy còn hơn !!!!!!
Chỉ có một người nó không thể nào bù đắp lại được, đó là người cha đã sinh ra nó. Tới lúc mất cũng tâm niệm “Có bán nhà cũng phải cho con N ăn học đàng hoàng”. Nó không khỏi day dứt khi nghĩ về người ấy. Cho nên, sau này, đối với bất kì ai, công việc gì … nó đều dùng “tâm” để đối xử, đối ứng. Đời người ngắn ngủi, phù du, nó sẽ không từ bỏ cách sống của mình dù có thấy bao nhiêu mặt trái của nhân tâm.
Để làm chi ư?
Để khi chẳng may người đó không còn nữa nó không phải tiếc nuối.
Để khi già ( nếu có) nó không phải hối tiếc vì đã phụ 1 ai đó hay “hời hợt” với một việc gì.
Để lúc nhắm mắt nó không phải nói câu:
“Ta còn nợ nhau một chữ “TÂM”!”
Về đến nhà, bước chân ra khỏi xe, nhìn xuống thì thấy dưới chân là một bịch ni lông. Nó cúi xuống, lượm lên, cho vào sọt rác. Từ ngày mai, nó phải trồng thêm cây xanh ❤ ❤
(~by Miiko~)
25.11.2017
Uncategorized

VU LAN VÀ NGƯỜI CON XA XỨ

21439250_1690555730968472_1957229876_o

Rằm tháng 7 âm lịch còn gọi là mùa Vu Lan, mùa báo hiếu. Nơi xứ lạ quê người, đêm nay nó lại ngồi thần một mình nhìn  bức tường trong căn phòng trọ chật hẹp. Sáng nay nó vừa bị cô bé người Nhật học cùng lớp vừa cười khẩy vừa nói câu: “Đúng là “đồ” nước ngoài, cái gì cũng rẻ tiền cả. Ha” . Nó ngồi kế bên, gục đầu trên tay tranh thủ chợp mắt trong giờ giải lao, đôi mắt nhắm cũng không ngăn nổi hai hàng đắng chát nhỏ xuống ướt đẫm cả cuốn tập bên dưới.

 

Đêm nay Vu Lan, nó không dám gọi điện về cho mẹ. Nó sợ mẹ sẽ nhận ra giọng nói thiếu sức sống, buồn bã hoặc có thể nó sẽ bật khóc để được mẹ dỗ dành.  Ba năm bên Nhật nó chưa về thăm mẹ một lần, mỗi lần buồn bã, tủi thân, mệt mỏi nó chỉ nằm đờ đẫn, nhìn mông lung về hướng Đông Nam. Vừa học, vừa làm khiến nó cảm thấy áp lực khi trong đầu nó lúc nào cũng vọng lên câu nói: “Làm sao để có tiền đóng học phí, làm sao để có tiền sinh hoạt. Tiền, tiền và lại tiền.”

 

Nó lê đôi chân mỏi nhừ vì đứng suốt 12 tiếng làm thêm, mở tủ lấy tấm hình gia đình ra, nó sờ từng gương mặt trên đó, một giọt mặn đắng nhỏ trên nụ cười tươi của nó trước khi du học. Nó lau giọt nước mắt trên tấm hình, nhìn lại gương mặt mình hiện tại. Ánh mắt thẫn thờ, bờ môi tái nhạt, hai hàng lệ trải dài trên má. Nó tự vấn: “ Vì sao nên nỗi?”

 

Vì chằng ai có thể thành công trong êm ả. Cần có nhiều chông gai, thử thách để tăng sức bền, sức lì, sức bật.

 

Vì chẳng ai có thể trưởng thành trong hạnh phúc. Cần có nhiều đau thương, nghịch cảnh để tăng khả năng ứng biến, khả năng thoả hiệp, khả năng thích nghi.

 

Vì chẳng ai có thể độc lập trong sự chiều chuộng. Cần có sự cô đơn, hắt hủi để tăng tính kiên cường, tính chịu đựng, tính qui cũ.

 

Chẳng có gì thừa trong cuộc đời, quan trọng là nó có biết ứng dụng để giúp mình trưởng thành hơn không mà thôi. Cũng chẳng thể bắt tất cả mọi người yêu mến nó được vì mỗi người có gu riêng, là mỗi cá nhân độc lập. Càng chẳng thể buồn vì một người không ưa nó bởi họ sẽ chẳng quan tâm đến niềm vui, nỗi buồn của nó. Ghét đơn thuần vì ghét! Mà đã ghét rồi thì nhìn sao cũng “rất ư không vừa mắt”!

 

Nó cười! Nó chấp nhận! Nó thoả hiệp!

 

Nó sẽ chỉ dành thời gian, tâm tư, tình cảm của bản thân cho riêng những người yêu mến nó.

Rửa mặt, tắm rửa cho tỉnh táo rồi nó gọi cho mẹ với giọng nói “tươi không cần tưới”:

 

“Mẹ ơi, Vu Lan vui vẻ nha.”

 

10 năm sau, cũng mùa Vu Lan, nó đang ở quê hương, đi chùa cùng gia đình. Cười tươi nhìn mẹ, lòng dâng trào hạnh phúc.

 

Cảm ơn những khó khăn đã qua.

Cảm ơn những con người đã ghét nó, nhờ họ mà nó nhìn ra nhiều điều.

Cảm ơn vì những trải nghiệm quí báu mà chỉ có đi du học Nhật mang lại.

 

Khó khăn ư? Cô đơn ư? Bị khinh thường ư?

 

Tất cả chỉ giúp ta trưởng thành. Đôi khi lại là kỉ niệm đẹp, trải nghiệm tuyệt vời khi ta nhìn lại.

 

Chúc nhà mình Vu Lan ấm áp, an lạc dù đang ở xứ người hay ở quê hương.

 

(~by Miiko~)

HIRO, EM VỀ RỒI ĐÂY !, Uncategorized

Thành thật xin lỗi

ごめん

Trước tiên, cảm ơn quí đọc giả đã đón đọc tác phẩm “Hiro, em về rồi đây!”

Cho Miiko gửi lời xin lỗi vì đã qua cuối tháng 8 mà Miiko vẫn chưa post thêm chương mới nào lên.

Cảm thấy hổ thẹn vì không thể hoàn thành lời hứa với quí đọc giả ! Thành thật xin lỗi !!

Thực ra, Miiko phải đăng kí tác quyền rồi mới dám post tiếp vì thấy rất nhiều trang mạng share tác phẩm của mình. Cũng vui vì có thêm nhiều đọc giả nhưng cũng hơi lo. Mà đăng kí tác quyền thì cần thời gian, lại phải để quí đọc giả đợi 😦

Nhớ lắm cảm giác đọc giả comment, góp ý cho tác phẩm. Nhớ lắm cảm giác được đọc giả vui buồn cùng nhân vật. Nhớ lắm !!! Mà dạo này, có quá nhiều chuyện riêng cần giải quyết khiến mình không thể tập trung sáng tác.

Từ ngày hôm nay, Miiko sẽ tranh thủ viết cho dù có bận chuyện gì đi nữa để kịp đăng kí tác quyền trong tháng 9 rồi post lên blog. Sẽ không thất hứa với các bạn thêm 1 lần nào nữa.

Thành thật xin lỗi

Miiko

Sài Gòn, 25/08/2017.

 

 

Kiểu tóc cho Kimono, Làm đẹp

Kiểu tóc cho Kimono

 

Cuối tháng 7, Nhật Bản đang là mùa lễ hội. Nam thanh nữ tú rủ nhau diện Yukata ( Kimono mùa hè) để tham dự lễ hội pháo hoa.

Miiko ở Sài Gòn cũng được “hưởng ké” không khí lễ hội Nhật nhờ chị bạn rủ đi mặc áo Kimono. Kimono thật bằng gấm, chất liệu vải rất đẹp, sờ mát tay. Kimono có nhiều lớp và khó bận hơn Yukata. Hơn 13 năm học tập, làm việc tại Nhật nhưng lần đầu bận Kimono cũng rất vui và xúc động.

Tuy nhiên điều làm Miiko hạnh phúc hơn hết là được bới tóc, trang điểm theo phong cách Nhật cho các chị. Một chị sau khi trang điểm đã hoá thân thành 1 cô gái Nhật e ấp, dịu dàng. Nhìn chị cười rạng rỡ, Miiko cảm thấy rất vui lây. Có nhiều người hay dùng những từ không hay về những người thợ làm tóc, trang điểm. Cá nhân Miiko thì thấy đó là một nghề rất cao quí. Làm đẹp cho bản thân mình đã khó, làm đẹp cho người khác lại càng khó hơn. Và khi người khác hạnh phúc, vui vẻ vì được đẹp hơn thì người làm đẹp cũng sẽ hạnh phúc lây.

Niềm vui sẽ kéo niềm vui đến. Hạnh phúc lại gọi hạnh phúc về.

Nếu có duyên, hi vọng có thể làm đẹp hơn cho nhiều phụ nữ ^^

Cảm ơn nhiếp ảnh gia Tophuongthuy đã tài trợ những bức ảnh này.

Sài Gòn một chiều mưa.

Miiko

 

Uncategorized

Lời tác giả

Mến chào tất cả các bạn,

Trước tiên, Miiko xin cảm ơn các bạn đã giành thời gian quí báu để đọc tác phẩm ” Hiro, em về rồi đây! “.

Hạnh phúc nhất của Miiko là mỗi ngày nhận được comment chia sẻ, thấy lượng view tăng lên của tác phẩm. Nếu không có các bạn ủng hộ,  cỗ vũ, đồng hành thì Miiko cũng không đủ can đảm để viết tiếp nên mình rất biết ơn các bạn đọc giả.

Xin cảm ơn tất cả các bạn ❤

Rất buồn là sắp tới Miiko có việc phải xử lý gấp nên phải đi Nhật một thời gian.

Vì vậy, thời gian post chương tiếp theo sẽ phải dời vào đầu tháng 8 này.

Miiko sẽ cố gắng để có thể trở lại sớm hơn thời điểm trên.

Trong thời gian này, Miiko sẽ học hỏi thêm, trải nghiệm thêm để khi trở lại có thể viết tốt hơn và sẽ post mỗi ngày từ 1- 2 chương dài hơn, nội dung nhiều hơn để bù lại thời gian khiến các bạn chờ đợi.

Thành thật xin lỗi vì gián đoạn mạch đọc của các bạn.

Và cũng rất mong các bạn tiếp tục yêu thương, ủng hộ Miiko trong thời gian tới.

Chúc các bạn luôn khoẻ mạnh, bình an, hạnh phúc. ^^

Hẹn gặp lại vào đầu tháng 8.

Thân ái,

Miiko

15/06/2017