Miikochan- Tám chuyện ở Nhật Thoát chế độ Reader

Nguyên tắc khi HỎI ai 1 cái gì đó

Advertisements

Hồi xưa, lúc Miiko mới đi làm, tình cờ đọc 1 cuốn sách (hơn chục năm rồi nên mình không nhớ tựa)
Trong đó, có ghi về cách hỏi và các bước khi hỏi người Nhật.
Trong cuốn sách còn ghi:
“Dựa vào cách đặt câu hỏi cũng sẽ đánh giá được người đó thông minh hay ko? Siêng năng hay lười biếng”

Cũng nhờ cuốn sách này, mà khi đi làm mình luôn được Sếp đánh giá できる人 ( người được việc)
Cũng như khi tiếp xúc với người Nhật, họ nói mình 賢い(かしこい) (thông minh)

Nay mình sẽ chia sẻ với các bạn nha.

**Cách hỏi:

1. Về cái ko biết:

Thay vì hỏi “Là gì” thì mình sẽ hỏi là “A thấy đúng không?”
「(1)なんですか」より「(2)合っていますか」
**Lí do:
Tức là mình tìm ra ĐÁP ÁN trước sau đó để đối phương đánh giá đúng hay sai.
Để họ biết mình đã cố gắng tìm hiểu và sẽ dễ góp ý sửa sai cho mình.
Chứ không phải tất cả KHOÁN cho họ.
Nếu hỏi なんですか。người tư vấn sẽ dễ bị cảm giác người hỏi là kẻ lười, không cố gắng, không chủ động.
Bạn bè, người dưng không sao, nhưng nếu cái thói quen xấu đó đem vào công việc thì sếp sẽ đánh giá bạn thấp, mà cái đó thì dính tới tiền lương, thăng tiến của bạn.
Vì vậy mình luôn TỰ TRA trước khi hỏi, nếu cái mình tra không ra, mình sẽ nói với người đó là
“Em đã tra rất lâu, mà ra cái A,B,C nhưng không biết nó có chính xác hay ko?”

Việc TỰ TRA khác với việc giả vờ hiểu, nếu muốn tìm hiểu thêm hậu quả của việc giả vờ hiểu như thế nào có thể đọc bài bên dưới:

3 ĐỪNG khi giao tiếp với người Nhật 

2. Về việc Xin ý kiến sếp:

Thay vì hỏi “(1) Em phải làm sao?” thì nên hỏi “(2) Về vấn đề A, e nghĩ nên làm theo đối sách B,C thế này để tiết kiệm chi phí. Sếp thấy ntn ạ? (Và nên CHUẨN BỊ luôn cái lí do đưa ra B,C, dữ liệu liên quan)
「(1)どうすればいいですか」より「(2)あ件ですが、費用削減のため、BとCの対策を打ちたいと考えています。ぜひご指摘をしていただけないでしょうか」

**Lí do:
Người hỏi (1) cho người nghe cảm giác họ “Không biết phải làm gì” và chỉ “trông đợi” vào người tư vấn
Người hỏi (2) sẽ cho cảm giác “có sự chuẩn bị, có cố gắng” nên người tư vấn sẽ có thiện cảm hơn.
Hơn nữa, (2) đưa ra 1 thông tin để người tư vấn có thể dựa vào đó mà góp ý, xử lí.
Khi (2) đưa ra vấn đề, người tư vấn sẽ dễ dàng hỏi thêm các câu:
Tại sao em nghĩ B,C sẽ tiết kiệm chi phí?
Dữ liệu năm nào, nguồn nào, đáng tin cậy không?
(Mà để đưa ra B,C thì (2) cũng đã phải tra sẵn các thông tin này nên sẽ trả lời Sếp RÓP RẺNG, ngay và luôn.

Còn với câu (1), sếp sẽ phải suy nghĩ giùm toàn bộ và ra lệnh TOÀN BỘ. Có nghĩa là (1) sẽ như con rối để sếp điều khiển.

Nếu bạn là sếp, bạn sẽ tuyển ai?

(1) hay (2)?
Chứ sếp Nhật là chọn (2) rồi đó.

Tương tự, khi nhờ vả người khác cũng vậy.
Người thông minh, cố gắng sẽ có cách đặt câu hỏi của người (2).
Nên người tư vấn cũng sẽ muốn giúp hơn.
Vì không ai muốn giúp cho kẻ lười, không chịu động não cả, đặc biệt là những người bận rộntrưởng thành.

Khi hỏi người khác, nhất là về tiếng Nhật hay dịch thuật nên cung cấp đầy đủ thông tin như bối cảnh, địa điểm, văn phong thì người nghe sẽ dễ đưa ra đáp án hơn.

VD:
Bạn hỏi 1 câu hội thoại để nói chuyện với sếp mà không đưa thông tin rõ ràng, nếu người tư vấn đưa ra 1 mẫu câu dùng trong văn nói thì khi bạn dùng vs Sếp rất thất lễ, người chịu thiệt chỉ có bạn mà thôi.
Cái này là lỗi do bạn không cung cấp đủ thông tin

Có 1 lần, mình dịch hồ sơ cho 1 bạn nữ, bạn ghi tiếng VIỆT sai rất nhiều, mình phải hỏi lại bối cảnh và “điều chỉnh” qua tiếng NHẬT lại toàn bộ nội dung.
Nếu không, cái hồ sơ của bạn ta sẽ bị vướng vô tội “SAI SỰ THẬT” trong khi không phải bạn ta cố ý, mà do cách diễn đạt khó hiểu, không rõ ràng 
Nhưng khi mình xác nhận thông tin, bạn ta rất BỰC MÌNH, khó chịu với mình. Nên hiểu, nếu người dịch không hiểu đúng ngữ cảnh thì nội dung dịch sẽ bị sai lệch.
Thay vì bực mình người khác, mình nghĩ bạn ta nên tự kiểm điểm về cách trình bày văn bản tiếng mẹ đẻ của bản thân. Dùng từ mà không thể làm rõ ý mình muốn nói bằng tiếng mẹ đẻ thì người dịch không thể nào dịch chính xác được.

Ngày mới đi làm, mình vô công ty với chức vụ trợ lí giám đốc nhà máy. Lúc đó, giám đốc nhà máy đã có 1 trợ lý làm việc 2 năm.
Nhưng 1 năm sau, mình lên chức Leader, có 2 nhân viên cấp dưới có N1, N2, du học Nhật về. Còn bạn đó vẫn là trợ lí. Và sau 4 năm làm việc, bạn đó vẫn là trợ lí.
* Lí do: bạn ta luôn hành động theo (1), còn mình luôn hành động theo (2). Sau 2 năm đi làm, mức lương mình tăng lên 1.5 lần, bạn ta 1 năm tăng vài trăm ngàn. Sau 4 năm đi làm, mức lương mình gấp 2.5 lần.

Mình chia sẻ ko phải để khoe, mà đưa ra ví dụ thiết thực nhất để các bạn tham khảo.

Cho nên, khi 1 ai đó hỏi mình những câu như (1) thì mình sẽ yêu cầu họ đưa ra ý kiến để mình góp ý chứ không chỉ liền.
Việc chỉ liền đối với mình không khó.
Nhưng mình muốn các FAN, học trò của mình có thói quen TỐT và sau này sẽ luôn có thể tạo cho người nghe cảm giác các bạn “tự chủ, cố gắng và thông minh“.
Có thể lúc đầu các bạn sẽ khó chịu về điều này, nhưng khi quen rồi sẽ cảm thấy bản thân càng ngày càng giỏi hơn.

Học trò ruột của mình được rèn cái này từ khi học tiếng Nhật vỡ lòng nên đi đâu cũng được khen là Được việc

Cũng có những người hay hờn trách kiểu “Ích kỉ. Biết mà không thèm chỉ”.

Miiko nghĩ như vầy:
“Trên đời này không ai mắc nợ mình cả. Nếu ai đó dành thời gian để giúp mình thì Miiko sẽ rất trân trọng.
Nhưng nếu họ không giúp thì họ cũng không có lỗi, vì họ có cuộc sống của họ.
Nhiều người thành công và bận rộn, họ sẽ lựa người xứng đáng mới giúp chứ không dành quá nhiều thời gian lướt face, comment dạo”

Nếu mình muốn ai giúp, mình sẽ chứng tỏ cho đối phương thấy mình là người “Xứng đáng để họ dành thời gian”

Và khi người khác dành thời gian cho mình dù chỉ 1 chút thì mình sẽ luôn “Cảm ơn” vì họ đã bớt chút thời gian của bản thân để giúp mình.

Mình nghĩ:  “Cảm ơn”“Xin lỗi” là 2 từ Cơ bản phải nói được trong giao tiếp.

Kinh nghiệm xương máu của mình đóa.
Hi vọng hữu ích nhen.

Mãi iu 
Bai