Uncategorized

CHĂN RAU SẠCH

(*) Chăn rau: là cách nói chỉ phụ nam cố ý cưa cẩm để đưa phụ nữ con nhà lành lên giường càng sớm, càng tốt và không hề có tình yêu, chỉ đơn thuần vì tình dục.

Chia sẻ này dựa theo kinh nghiệm tích luỹ từ bản thân, bạn bè và quan sát xung quanh. Vẫn còn rất nhiều thiếu sót nên chị em nào có thêm thông tin thì bổ sung giúp mình nhé. 🙂

Có 2 level của chàng dạng này: 1. Sơ đẳng, 2. Thượng thừa.
Sơ đằng rất dễ nhận diện, còn “thượng thừa” thì rất khó.
Bài này thì mình viết trước về Level sơ đẳng, nếu được ủng hộ sẽ viết tiếp về ” Level Thượng thừa “.

rau

< Level sơ đẳng >

1. Nhân diện, tướng học:

* Ánh mắt lóng lánh nước, đào hoa. Thời gian ánh nhìn dừng lại ở những bộ phận nhạy cảm trên 3 giây. Hay còn nói là nhìn chòng chọc.
–> Con mắt là cửa sổ tâm hồn. Quan sát kĩ sẽ hiểu được 1 con người.
* Ngoại hình bảnh bao. Tóc vuốt keo không rớt 1 cọng, giày bóng không 1 hạt bụi, quần áo “cực kì” sạch sẽ, cực kì chỉnh chu.–> Người quá coi trọng ngoại hình sẽ dễ quên mất “tu dưỡng nội tâm”.
Nếu không quá vượt trội về ngoại hình sẽ câu bằng “tiền” và “rất nhiều tiền” qua việc khoe khoang về nhà, xe,…..

2. Lời nói:

* Khéo nói: dùng những lời có cánh, khen ngợi tài tình vì biết “Phụ nữ yêu bằng tai” và kinh qua nhiều kinh nghiệm cưa cẩm thực tiễn.
* Hay đề cập đến những vấn đề tình dục qua những câu chuyện bâng quơ, nói đùa thành ra nói “nhây” –> để dọ ý và cũng do chưa giấu nổi những ham muốn. Lời nói thể hiện nội tâm 🙂
** Hay khoe khoang về tài sản ( nhà lầu, xe hơi…), tài năng, chức vụ –> dùng vật chất, hư danh để “câu” con mồi.
*** Tự cao, tự đại, “ảo tưởng sức mạnh”, nóng tính –> người càng tự kiêu chứng tỏ khả năng kiềm chế kém, ham muốn cao và khó khống chế bản thân khỏi “bản năng”
**** Nhanh chóng tỏ tình, đề cập đến chuyện giường chiếu ngay và luôn :v –> không muốn mất thời gian với 1 đối tượng vì mục đích phải nhanh chóng “xử” được đối tượng đó càng sớm càng tốt để chuyển sang “rau mới”. Vì vậy, thẳng thắn đề cập vì không sợ mất lòng bạn. Mất mồi này thì tìm mồi khác, bạn chỉ là “mồi”, ko có ý nghĩa gì trong cuộc sống của họ nên “có mất cũng không sao”. :v
***** Đối với những gã có vợ, người yêu: thường xuyên chê vợ, người iu với bạn –> mục đích để khơi gợi lòng “thương hại” của người phụ nữ cao ngạo, hoặc người phụ nữ quá thương người. Nên nhớ, người đã gắn bó với anh ta 1 thời gian dài mà còn nói xấu được thì đó là người đàn ông không có NGHĨA. Mâu thuẫn giữa 2 người, nếu là người tốt sẽ nói thẳng đối phương để tìm cách giải quyết chứ không tìm đến người thứ 3, chứng tỏ đó là người đàn ông không có TÌNH. Trước mặt môt cô gái khác, thể hiện sự yếu đuối để nhận lòng thương hại thì đó là người đàn ông không BẢN LĨNH.

Lấy phải, yêu phải người đàn ông KHÔNG NGHĨA, KHÔNG TÌNH, KHÔNG BẢN LĨNH thì rõ ràng người tội nghiệp không phải là anh ta. Mà chính là VỢ, NGƯỜI YÊU của anh ta.

3. Hành vi:

* “Vô tình” chạm eo, chạm lưng khi mới gặp 1,2 lần đầu –> biểu hiện vô thức của những người ham muốn quá nhiều, thiếu khả năng “kiềm chế”.
** Face book: Hơn 60% là hình nữ, và đa số nữ đó up hình sexy, thiếu vải.
Thường thì các anh chàng rất ngại kết bạn Face, nên sẽ thích dùng Zalo, Line… những phương tiện có thể trao đổi “riêng tư”, hoặc face book ảo 🙂
Thường đăng Stt than thở là FA, cô đơn để “rắc thính”
Toàn up hình nhà, xe, đồng hồ, điện thoại v.v… chứng tỏ “đằng cấp” để câu :v
*** Quen được vài tháng nhưng tuyệt đối không giới thiệu bạn thân, không dẫn về nhà, lúc nóng, lúc lạnh. Thỉnh thoảng vài ngày không liên lạc, hỏi thì sẽ nói là “bận”.
Đúng! Anh ta “bận” thật nhưng không phải bận công việc mà là … bận chăn vài cô khác mà thôi 🙂
Nếu thực sự để tâm thì chắc chắn có 3 giây để nhắn 1 tin: “Anh nhớ em!”. Hoặc sẽ dành vài tiếng để gặp.

4. Nghề nghiệp:

Những nghề thường phải đi nhiều nơi, thường xuyên công tác: tài xế, hướng dẫn viên, Sale, Marketting, Trưởng phòng, Giám đốc, Chủ tịch v.v…

Hoặc có những người chẳng cần đi đâu xa, chỉ cần lợi dụng vai trò làm “Sếp” để quấy rối mấy em nhân viên mới vào. Ai ngây thơ thì mắc lừa, phải oan ức ôm hận nghỉ việc, ai may mắn vượt qua thì cũng bị “đì sói trán” và kết cục cũng phải nghỉ việc.
(Xin lỗi những bạn tuy làm nghề này nhưng chung thuỷ)

#chanrau #chanrausach #miiko #miikochan #ngoaitinh #ngoaitinhcongso #sokhanh #bantrai

03.12.2017
(to be continue)

Uncategorized

Ta còn nợ nhau một chữ “TÂM”

13227702_1189534004403983_618072174631413475_o
Nó nhìn qua kính xe hơi, hàng dài xe máy lẫn lộn đậu ở làn xe hơi và ngược lại, tưởng như không còn kẽ hở. Đường Sài Gòn vẫn tấp nập như mọi khi.
Bác tài xế của chiếc xe sang bên cạnh mở cửa vừa đủ để thò ra ngoài 1 bịch rác.
Bịch !!!!!
Vậy là em rác nằm chỏng chơ trên đường.
Đèn xanh, mọi người nhanh chóng rồ máy đi, có chiếc xe cán qua bịch rác rồi phân tán các em trong đó, bịch ni lông bay bay lại rơi vào chống của 1 chiếc xe máy, bị “kéo đi”, khuất dạng.
Xe chạy đem tầm mắt nó khỏi mấy em rác nọ, khỏi bầu không khí toàn mùi khí ga. Nó nhớ tới học trò người Nhật đã cảm thấy rất mệt khi đi dạo nửa ngày ở trung tâm Sài Gòn. Có lẽ vì không khí Sài Gòn giờ còn ô nhiễm hơn cả không khí Bắc Kinh, Thượng Hải :v :v
Nghiêng đầu nhìn qua những dãy nhà cao tầng của khu đô thị Vinhome, nó tự hỏi liệu con đường Nguyễn Hữu Cảnh sau khi lắp máy bơm đã hết lụt chưa?
Reng, reng, reng
Nó vội bấc máy.
Cuộc gọi chóng vánh đến từ môt người bạn đã lâu không gặp, không hề liên lạc để mượn tiền cũng kết thúc.
Nó cười. Có lẽ chỉ khi cần giúp đỡ người ta mới nhớ đến mình chăng?! :v :v
Nó nhớ đến một người chị từng “chị chị em em” nhưng khi nó không làm đúng yêu cầu của chị ta thì lập tức bị chửi sau lưng:” Con quỉ cái….”
Hay nhớ đến người em thân thiết nó hay giúp đỡ, giờ thường xuyên mở giọng giáo điều vì ẻm tìm được công việc “ngon cơm”.
Lại nhớ đến những bàn tay “tởm lợm” của những gã 35, nhân lúc chụp hình, chào hỏi … mà “vô tình” đụng chạm … :v :v
Thở dài. Nhìn vào dãy số của người chị vừa mất trong danh sách cuộc gọi. Ngày viếng chị, có người bạn ở canh linh cữu 3 ngày, thức khuya dậy sớm để đi từ Q.7 sang Q. Tân Phú. Có người vờ bận rộn, khi chưa kịp ngồi “nóng đít” thì vội vã rút…. vì sợ xui. Hay có người vác “vài kí” son phấn trên mặt để diễn vai buồn trong khi đôi mắt vẫn … láo liên….
Đối với chị, nó không ân hận gì cả. Những điều có thể cùng chia sẻ khi chị sống và mất nó đều đã làm.
Đối với bạn bè, học trò, nó luôn tâm niệm:
“Thà để người phụ ta chứ ta không phụ người”.
Chính vì vậy, đôi khi nhiệt tình quá khiến người ta “tưởng bở” và rẻ rúng, lợi dụng cũng nên :v :v :v Mà thôi!!! Thà vậy còn hơn !!!!!!
Chỉ có một người nó không thể nào bù đắp lại được, đó là người cha đã sinh ra nó. Tới lúc mất cũng tâm niệm “Có bán nhà cũng phải cho con N ăn học đàng hoàng”. Nó không khỏi day dứt khi nghĩ về người ấy. Cho nên, sau này, đối với bất kì ai, công việc gì … nó đều dùng “tâm” để đối xử, đối ứng. Đời người ngắn ngủi, phù du, nó sẽ không từ bỏ cách sống của mình dù có thấy bao nhiêu mặt trái của nhân tâm.
Để làm chi ư?
Để khi chẳng may người đó không còn nữa nó không phải tiếc nuối.
Để khi già ( nếu có) nó không phải hối tiếc vì đã phụ 1 ai đó hay “hời hợt” với một việc gì.
Để lúc nhắm mắt nó không phải nói câu:
“Ta còn nợ nhau một chữ “TÂM”!”
Về đến nhà, bước chân ra khỏi xe, nhìn xuống thì thấy dưới chân là một bịch ni lông. Nó cúi xuống, lượm lên, cho vào sọt rác. Từ ngày mai, nó phải trồng thêm cây xanh ❤ ❤
(~by Miiko~)
25.11.2017
Uncategorized

VU LAN VÀ NGƯỜI CON XA XỨ

21439250_1690555730968472_1957229876_o

Rằm tháng 7 âm lịch còn gọi là mùa Vu Lan, mùa báo hiếu. Nơi xứ lạ quê người, đêm nay nó lại ngồi thần một mình nhìn  bức tường trong căn phòng trọ chật hẹp. Sáng nay nó vừa bị cô bé người Nhật học cùng lớp vừa cười khẩy vừa nói câu: “Đúng là “đồ” nước ngoài, cái gì cũng rẻ tiền cả. Ha” . Nó ngồi kế bên, gục đầu trên tay tranh thủ chợp mắt trong giờ giải lao, đôi mắt nhắm cũng không ngăn nổi hai hàng đắng chát nhỏ xuống ướt đẫm cả cuốn tập bên dưới.

 

Đêm nay Vu Lan, nó không dám gọi điện về cho mẹ. Nó sợ mẹ sẽ nhận ra giọng nói thiếu sức sống, buồn bã hoặc có thể nó sẽ bật khóc để được mẹ dỗ dành.  Ba năm bên Nhật nó chưa về thăm mẹ một lần, mỗi lần buồn bã, tủi thân, mệt mỏi nó chỉ nằm đờ đẫn, nhìn mông lung về hướng Đông Nam. Vừa học, vừa làm khiến nó cảm thấy áp lực khi trong đầu nó lúc nào cũng vọng lên câu nói: “Làm sao để có tiền đóng học phí, làm sao để có tiền sinh hoạt. Tiền, tiền và lại tiền.”

 

Nó lê đôi chân mỏi nhừ vì đứng suốt 12 tiếng làm thêm, mở tủ lấy tấm hình gia đình ra, nó sờ từng gương mặt trên đó, một giọt mặn đắng nhỏ trên nụ cười tươi của nó trước khi du học. Nó lau giọt nước mắt trên tấm hình, nhìn lại gương mặt mình hiện tại. Ánh mắt thẫn thờ, bờ môi tái nhạt, hai hàng lệ trải dài trên má. Nó tự vấn: “ Vì sao nên nỗi?”

 

Vì chằng ai có thể thành công trong êm ả. Cần có nhiều chông gai, thử thách để tăng sức bền, sức lì, sức bật.

 

Vì chẳng ai có thể trưởng thành trong hạnh phúc. Cần có nhiều đau thương, nghịch cảnh để tăng khả năng ứng biến, khả năng thoả hiệp, khả năng thích nghi.

 

Vì chẳng ai có thể độc lập trong sự chiều chuộng. Cần có sự cô đơn, hắt hủi để tăng tính kiên cường, tính chịu đựng, tính qui cũ.

 

Chẳng có gì thừa trong cuộc đời, quan trọng là nó có biết ứng dụng để giúp mình trưởng thành hơn không mà thôi. Cũng chẳng thể bắt tất cả mọi người yêu mến nó được vì mỗi người có gu riêng, là mỗi cá nhân độc lập. Càng chẳng thể buồn vì một người không ưa nó bởi họ sẽ chẳng quan tâm đến niềm vui, nỗi buồn của nó. Ghét đơn thuần vì ghét! Mà đã ghét rồi thì nhìn sao cũng “rất ư không vừa mắt”!

 

Nó cười! Nó chấp nhận! Nó thoả hiệp!

 

Nó sẽ chỉ dành thời gian, tâm tư, tình cảm của bản thân cho riêng những người yêu mến nó.

Rửa mặt, tắm rửa cho tỉnh táo rồi nó gọi cho mẹ với giọng nói “tươi không cần tưới”:

 

“Mẹ ơi, Vu Lan vui vẻ nha.”

 

10 năm sau, cũng mùa Vu Lan, nó đang ở quê hương, đi chùa cùng gia đình. Cười tươi nhìn mẹ, lòng dâng trào hạnh phúc.

 

Cảm ơn những khó khăn đã qua.

Cảm ơn những con người đã ghét nó, nhờ họ mà nó nhìn ra nhiều điều.

Cảm ơn vì những trải nghiệm quí báu mà chỉ có đi du học Nhật mang lại.

 

Khó khăn ư? Cô đơn ư? Bị khinh thường ư?

 

Tất cả chỉ giúp ta trưởng thành. Đôi khi lại là kỉ niệm đẹp, trải nghiệm tuyệt vời khi ta nhìn lại.

 

Chúc nhà mình Vu Lan ấm áp, an lạc dù đang ở xứ người hay ở quê hương.

 

(~by Miiko~)

HIRO, EM VỀ RỒI ĐÂY !, Uncategorized

Thành thật xin lỗi

ごめん

Trước tiên, cảm ơn quí đọc giả đã đón đọc tác phẩm “Hiro, em về rồi đây!”

Cho Miiko gửi lời xin lỗi vì đã qua cuối tháng 8 mà Miiko vẫn chưa post thêm chương mới nào lên.

Cảm thấy hổ thẹn vì không thể hoàn thành lời hứa với quí đọc giả ! Thành thật xin lỗi !!

Thực ra, Miiko phải đăng kí tác quyền rồi mới dám post tiếp vì thấy rất nhiều trang mạng share tác phẩm của mình. Cũng vui vì có thêm nhiều đọc giả nhưng cũng hơi lo. Mà đăng kí tác quyền thì cần thời gian, lại phải để quí đọc giả đợi 😦

Nhớ lắm cảm giác đọc giả comment, góp ý cho tác phẩm. Nhớ lắm cảm giác được đọc giả vui buồn cùng nhân vật. Nhớ lắm !!! Mà dạo này, có quá nhiều chuyện riêng cần giải quyết khiến mình không thể tập trung sáng tác.

Từ ngày hôm nay, Miiko sẽ tranh thủ viết cho dù có bận chuyện gì đi nữa để kịp đăng kí tác quyền trong tháng 9 rồi post lên blog. Sẽ không thất hứa với các bạn thêm 1 lần nào nữa.

Thành thật xin lỗi

Miiko

Sài Gòn, 25/08/2017.

 

 

Uncategorized

Lời tác giả

Mến chào tất cả các bạn,

Trước tiên, Miiko xin cảm ơn các bạn đã giành thời gian quí báu để đọc tác phẩm ” Hiro, em về rồi đây! “.

Hạnh phúc nhất của Miiko là mỗi ngày nhận được comment chia sẻ, thấy lượng view tăng lên của tác phẩm. Nếu không có các bạn ủng hộ,  cỗ vũ, đồng hành thì Miiko cũng không đủ can đảm để viết tiếp nên mình rất biết ơn các bạn đọc giả.

Xin cảm ơn tất cả các bạn ❤

Rất buồn là sắp tới Miiko có việc phải xử lý gấp nên phải đi Nhật một thời gian.

Vì vậy, thời gian post chương tiếp theo sẽ phải dời vào đầu tháng 8 này.

Miiko sẽ cố gắng để có thể trở lại sớm hơn thời điểm trên.

Trong thời gian này, Miiko sẽ học hỏi thêm, trải nghiệm thêm để khi trở lại có thể viết tốt hơn và sẽ post mỗi ngày từ 1- 2 chương dài hơn, nội dung nhiều hơn để bù lại thời gian khiến các bạn chờ đợi.

Thành thật xin lỗi vì gián đoạn mạch đọc của các bạn.

Và cũng rất mong các bạn tiếp tục yêu thương, ủng hộ Miiko trong thời gian tới.

Chúc các bạn luôn khoẻ mạnh, bình an, hạnh phúc. ^^

Hẹn gặp lại vào đầu tháng 8.

Thân ái,

Miiko

15/06/2017

 

 

 

Uncategorized

Chương 2 : Tái ngộ Trần Minh

菅野美穂

菅野美穂 ( Kanno Miho )

……………………………………………………….

Nếu đầu mình như máy tính với nhiều dữ liệu

Cô nguyện xoá hết toàn dữ liệu về “ Trần Minh “

……………………………………………………….

 

“ Hà chan ( 1 ) , tạm biệt . “, Satoshi tay cầm vô lăng, nhìn cô mỉm cười .

“ Tencho ( 2 ) lái xe an toàn, về nhà bình an . Bai bai “ , cô cười tươi rói lộ rõ hai đồng điếu thật duyên , vẫy tay rồi mở cửa xe.

 

  ( ( 1 ) Chan : người Nhật thường gắn chữ “ San “ “ Chan “ v.v…  sau tên

     ( 2 ) Tencho : cửa hàng trưởng, quản lý cửa hàng. )

 

Satoshi dõi theo bóng cô xa dần. Cô đã gầy đi nhiều sau đợt nghỉ xuân, gương mặt vốn nhỏ nay lại càng nhỏ hơn , làn da trắng hồng giờ đã hơi tái nhợt , đôi mắt to tròn, ấm áp đầy nghị lực giờ đã thâm quầng . Nhưng nụ cười trong sáng, tươi tắn thì không hề thay đổi.

Lần đầu gặp cô vào mùa xuân năm ngoái anh đã tưởng cô là người Nhật . Gương mặt cô hao hao nữ diễn viên Kanno Miho với mái tóc đen mượt dài qua vai,  mái ngố che đi vầng trán rộng . Cô khoác áo len màu hồng nhạt, bên trong bận đầm trắng dài qua gối . Cô cười thật tươi , má hồng hồng cúi chào anh theo kiểu Nhật. Phát âm của cô tuy chưa hoàn hảo nhưng cô nói chuyện rất lưu loát, khiến anh bất ngờ. Mở tiệm mì đã ba năm, đa số nhân viên bán thời gian ca đêm là người nước ngoài vì người Nhật trẻ ít ai chịu làm thâu đêm,  cô là người nước ngoài nói tiếng Nhật tốt nhất.

Anh từng nói với cô : “ Nếu Hà Chan ra đường , không nói chuyện thì chắc ai cũng nghĩ em là người Nhật. “

Cô sờ cằm giả bộ vuốt râu cười nói : “ Chắc do kiếp trước em là người Nhật đó .  Ha ha ”

Ba năm ở Nhật, tuy cô đã lấy được bằng cấp 1 tiếng Nhật (*) nhưng không tránh khỏi những lỗi phát âm mặc dù đã rất cố gắng .

 ( (*) Từ năm 1984 – 2009, bằng tiếng Nhật JLPT có 4 cấp, cấp 1 là giỏi nhất . Từ năm 2010, được đổi thành 5 cấp N5 – N1, trong đó N1 là giỏi nhất ) 

 

Mắt anh khẽ rũ xuống , thở ra. Thấy cô đã an toàn bước vào cửa hàng Makku (3 ),  anh khởi động xe hướng về nhà ở Nakano .

 

 ( ( 3 ) Makku : cách gọi tắt của cửa hàng Mc Donald’s , chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh, giá rẻ, rất được sinh viên, học sinh Nhật yêu thích vì chỉ cần 100 yên – chưa thuế ( khoảng 20.000 VND ) có thể mua được 1 món ăn hoặc thức uống . Thường khi mua hàng ở Nhật tất cả sẽ bị đánh thuế tiêu dùng khoảng 5%, trả trực tiếp cho từng món hàng. Năm 2014, Thủ tướng Abe đã đổi thành 8%, dự định sắp tới sẽ nâng thành 10%  )

 

4 giờ sáng , Mỹ Hà ngồi trong Mc Donald’s trước ga, thần người nhìn mà như không nhìn ly trà Lipton toả hơi ấm trong tay nhớ lại cảnh chiều nay . À không, chiều hôm qua vì cô đã thức trắng đêm còn gì .

……………….

< Ga (*)  Ueno – Tokyo >

 

( (*) Ga : Ở Tokyo, phương tiện đi lại chủ yếu là tàu điện. Mọi người sẽ đi xe đạp ra ga, sau đó đi tàu. Mỹ Hà là fan của tàu điện và mama- chari  ^^ )

Đang vội vã chạy từ cầu thang đến cửa tàu cho kịp chuyến Yamanote từ ga Ueno đi đến chỗ làm thêm ở ga Takadanobaba. Lúc cô vừa chạy xuống tới sân ga thì cũng là lúc tàu khép cửa lại nhốt những hàng khách đang chen chúc bên trong như những con cá mồi bị dồn vào hộp thật chặt, thật nhiều. Có nhiều người bị ép sát cửa kính ,  khuôn mặt mệt mỏi với những đôi mắt lờ đờ như cá chết .

Haizz. Còn xíu nữa là kịp rồi, phải đợi chuyến tiếp theo thôi . Vừa nghĩ , cô vừa đi đến vị trí xếp hàng đợi tàu . Bất chợt ánh mắt cô chạm phải một người .

Khuôn mặt tuy đã hốc hác hơn xưa nhưng vẫn mang nét “ sát gái “ không hề thuyên giảm với làn da trắng trẻo, đôi mắt trầm buồn, sâu lắng nhưng mang chút tinh nghịch  tương tự diễn viên Châu Du Dân. Sân ga giờ tan tầm, dòng người ngược xuôi, kẻ xuống tàu hướng về thang cuốn, người từ trên cầu thang hướng đến sân ga. Nhưng hắn nổi bật với chiều cao 1.85 mét, mặc chiếc sơ mi sọc ca ro trắng đen, quần jean xanh dương đậm .

 

– Trần Minh –

 

Gương mặt đã dày vò cô bao đêm, khiến cô bao lần choàng tỉnh giữa cơn ác mộng, nước mắt ướt đẫm một mảng gối .

 

Hắn chợt mở mắt to hơn , không dấu nổi sự kinh ngạc rồi sải bước thật nhanh về phía cô, đôi môi đẹp mấp máy . Cô choàng tỉnh, vội xoay người lẩn vào dòng người .

Chưa bao giờ cô thấy vừa lòng với chiều cao của mình như bây giờ. Cô cao 1.60 mét , ở Việt Nam được bạn bè ” thâm tình ” tặng cho ” quí danh ” Ma bư mập địt ( 4 ) , bé bự , king koong vì thời cấp 2, 3 cô hơi tròn, da lại hơi ngâm do phơi nắng nhiều.  Nhưng ở Nhật cô lại trở nên rất nhỏ bé . Dễ dàng lẩn vào dòng người, nép mình sau máy bán nước tự động ở gần cầu thang. Từ góc này cô vẫn nhìn thấy Trần Minh đứng sững, dáo dát tìm cô . Một số người khó chịu mà quay đầu lại nhìn hắn với ánh mắt hình viên đạn vì cản đường . Vậy mà hắn vẫn không nhúc nhích .

Định lực của người Trung Quốc thật tốt ! Bất kể người khác có nghĩ như thế nào thì họ vẫn làm cái họ muốn và không quan tâm đến cách nhìn của người khác . Trần Minh đã vậy, Chu Ánh cũng không khác .

 

     (( 4 ) Ma bư mập địt : Ma bư là 1 nhân vật trong truyện tranh Bảy viên ngọc rồng )

 

“ Tàu đi hướng Ikebururo – Shinjuku sắp đến, quí khách vui lòng đứng sau đường vàng vì rất nguy hiểm “ , giọng nữ Nhật từ loa mềm mại phát ra khắp ga .

 

Cô nhanh chân chen lên tàu trước lúc cửa đóng . Toa tàu chật chội, không một kẽ hở , người người chen nhau trong không gian hữu hạn , tìm chỗ bấu víu để đứng vững khi tàu từ từ chuyển động. Cô bị dồn tới gần cửa tàu, mặt ép sát cửa kính, đang chật vật giữ thăng bằng, tự nhiên có cảm giác kì lạ, cô ngẩng đầu lên .

Tàu chạy ngang qua Trần Minh đang đứng đối diện cách lớp cửa tàu , hắn nhìn cô trân trối, ánh mắt đau đớn, thẫn thờ . Cô nhìn lầm rồi chăng !?

Tàu vụt đi , bóng dáng Trần Minh lùi dần về phía sau rồi khuất hẳn. Cô nhắm mắt, thầm nghĩ :

 

Nếu đầu mình như máy tính với nhiều dữ liệu

Cô nguyện xoá hết toàn dữ liệu về “ Trần Minh “

Nhưng ….  đầu cô không phải máy tính

Và …. Trần Minh cũng chẳng phải dữ liệu

 

Đã 2 năm rồi còn gì !

Có những chuyện nếu quên đi sẽ khiến lòng nhẹ nhàng .

Nhưng …..

Nếu có thể xoá tan kí ức dễ dàng thì sẽ không có nỗi đau xé nát tim gan .

Nếu mối tình đầu nào cũng lãng mạn với cái kết viên mãn thì mấy ai trở nên mạnh mẽ .

……………….

Châu Du Dân

    ( Diễn viên Châu Du Dân – giống Trần Minh )

 

Điện thoại rung , cô bừng tỉnh. Bật nắp điện thoại thấy dòng tin nhắn quen thuộc của Satoshi.

“ Anh về tới nhà rồi . Tới giờ em lên tàu rồi đó “

“ Dạ, em đang đi. Anh ngủ sớm nha . Hi hi “ , cô trả lời anh rồi mỉm cười bấm nút gửi .  Tâm trạng khó chịu chiều qua đã tan biến đâu mất .

 

Cô là ai chứ ? Là Lâm Mỹ Hà, lì như “ trâu “ và liều như “ diều hâu “ .

Có đau đớn như thế nào thì vẫn sẽ kiên cường sống tiếp, nổ lực cho tương lai tươi sáng

Có khóc đến tê tâm liệt phế thì sáng hôm sau vẫn sẽ cười thật tươi bước chân ra khỏi nhà.

 

Faito ! (*) Oooo !  Cố lên tôi ơi !!! Vừa thầm nhủ cô vừa giơ nắm tay lên làm điệu bộ như nữ chính trong phim ” Cô giáo Gangster  “.

        ( (*) Faito : là chữ Fight trong tiếng Anh ) 

 

Gập chiếc điện thoại màu trắng cho vô túi , dọn ly cốc, lau vết bẩn trên chiếc bàn, cô đứng lên, đẩy ghế về vị trí ban đầu, đem khay đi đến chỗ qui định rồi lê chân ra khỏi cửa hàng. Hít vào không khí lành lạnh , trong lành của buổi sớm mai, cô mỉm cười hướng về nhà ga .

Điện thoại lại rung ….

 

Bình minh sẽ đến, xoá tan đêm tối

Ngày mới sẽ đến, xoá tan hồi ức xưa

Và anh sẽ đến,  mang ấm áp, yêu thương

Hết chương 2

** Review chương 3 :

Cuộc đời là một chuỗi bất ngờ nối tiếp nhau.

Và anh là bất ngờ tuyệt diệu nhất của đời em.

“ Sếp hay nhân viên cũng chỉ là con người. Anh không mong em nhìn anh như sếp ….. “ mà chỉ mong em nhìn anh như một người đàn ông .

 

Giữa Trần Minh và Hà đã xảy ra chuyện gì ?

Liệu Satoshi có thể mang lại ” bình minh ” cho Hà ?

Liệu cô có gặp lại bạn trai đẹp dưới tán hoa anh đào không ?

Xin mời đón đọc tiếp Chương 3 của tiểu thuyết ” Hiro , em về rồi đây ! ” của Miiko nha ^^  

 

Uncategorized

Hiro, em về rồi đây ! ( ヒロ、ただいま!)

Screen Shot 2017-06-10 at 5.57.39 PM

Chương mở đầu

……………………………………………………………………………………………….

Cô – một du học sinh Việt Nam với bao hoài bão khi đặt chân đến xứ sở Phù Tang

Anh – một sinh viên Nhật Bản đầy sức sống , dịu dàng , thấu hiểu cùng nhiệt huyết tuổi trẻ

 

Dưới tán hoa anh đào cô từng hỏi :

“ Hiro, sao anh lại thích hoa anh đào? “

“ Vì anh thích cách sống như hoa anh đào . Khi hoa nở sẽ cùng nở một lúc, thành từng chùm tròn, toả sắc rực rỡ. Nhưng đến lúc hoa tàn, một cơn gió nhẹ thổi qua thôi cũng đủ làm tất cả cánh hoa bay theo gió, không còn sót lại gì cả . Hoa anh đào đẹp, nhưng phù du. Mà đời người cũng ngắn ngủi, phù du như vậy . Nếu đã được sống thì anh sẽ cố gắng để cống hiến hết mình như hoa anh đào đang độ nở rộ , để khi mất đi không có gì phải tiếc nuối. “

“ Em cũng thích cách sống này “

“ Ha ha. Vậy chắc kiếp trước em là người Nhật phải không ? “

“ Đúng rồi đó . Ba trăm năm trước em là người Nhật, giờ quay lại tìm anh nè “

“ Ha ha “

 

Gió thổi, cánh hoa anh đào bay , vương lên tóc cô. Anh lấy, rồi đặt vào lòng bàn tay cô , khẽ nói :

“ Hà , cánh hoa anh đào tự rơi vào người là may mắn lắm đó nha “

“ Em biết em may mắn mà “

Rồi cô lấy cánh hoa , ép vào trong sách .

Cô nằm trên đùi anh ngắm trời xanh trong vắt qua tán hoa anh đào, nhìn anh mỉm cười thầm nhủ : “ Hiro, anh là hoa anh đào của em “

 

Gió hiu hiu thổi , cánh hoa là đà bay, hương thoảng nhè nhẹ, hai con người trẻ tuổi nhìn nhau tay trong tay mỉm cười.

…………………………………

 

Hai con người trẻ tuổi với những khác biệt về đất nước, văn hoá, tư duy v.v….

Liệu họ có đến được với nhau ? Liệu hoa anh đào kia có chúc phúc cho tình duyên của họ ?

 

Đây là tác phẩm đầu tay của Miiko, rất rất mong nhà mình ủng hộ và cùng vui buồn với nhân vật nhé !!

Xin cảm ơn

Miiko