Chương 1 : Gặp gỡ, HIRO, EM VỀ RỒI ĐÂY !

CHƯƠNG 1 : GẶP GỠ

“ Anh đứng dưới tán hoa bay

Má hây hây em nhìn ai ngây ngốc “

……………………………………………………………………………………………………………………………………………………..

ママチャリ

Tokyo, mùa xuân 2007

8:45 sáng , tranh thủ nuốt vội ly sữa đậu nành, gặm miếng sandwich, cô khăn gói lên chiếc mama-chari  (*) ba năm vẫn chạy tốt của mình . Lội qua hai con dốc , không kịp ngắm hoa anh đào đang độ nở rộ hai bên đường mà phóng hết tốc lực đến trường Đại học.

( (*) mama-chari : cách gọi xe đạp của Nhật. Xuất phát từ việc những chị nội trợ thường dùng xe đạp làm phương tiện chính để đi chợ, đưa đón con đi học . Có người tự thiết kế lại để các bà mẹ có thể chở được 2 bé , 1 trước 1 sau ^^ . Hiện tại , luật không cho phép người lớn đi 2 người lớn , hoặc người lớn chở 2 trẻ nhỏ . Chỉ cho phép đi 1 người hoặc 1 người lớn chở 1 trẻ em . Ngoài ra còn cấm vừa chạy xe đạp, vừa che dù, nghe nhạc v.v… )) 

Trường Đại học R ở Tokyo, cách ga và nhà cô cỡ mười phút chạy xe đạp. Hiện cô là sinh viên năm hai khoa Nhật ngữ- văn hoá Nhật.

8: 55 , tới bãi đậu xe đạp của trường,  nếu giờ bắt đầu phóng với tốc độ ánh sáng lên giảng đường thì vừa kịp 9 giờ .

“ Yatta !!! ( Kịp rồi ) “

Nghĩ vậy cô dựng xe, vừa xoay người chuẩn bị hết tốc lực để phóng đi thì ……

Ầm !!!!!!!!!!!!!!!!

Một dãy xe ngã , quay đầu nhìn lại mới biết được “ hung thủ “ chính là váy dài màu trắng cô vướng vào chống xe, mà khổ nỗi xe lại đậu đầu dãy nên hiệu ứng domino “ thần kì “ đã kéo theo hơn hai mươi chiếc đổ rạp xuống đất.

Như vậy thì trễ học chắc rồi ! Haizzz . Đúng là “ nghèo còn mắc cái eo “ .

Cô nhìn qua, thầm tính trong đầu sẽ dựng xe mình lên trước tiên vì nó nằm chồng lên xe khác, là xe đầu tiên bị ngã nên làm như vậy sẽ nhanh nhất , tiết kiệm thời gian nhất .

Ở Nhật ba năm , cô học được rất nhiều điều , trong đó có việc trước khi làm gì cũng phải cân nhắc sao cho hiệu quả nhất, tiết kiệm thời gian nhất. Cái mà cô thiếu nhất là thời gian để ngủ . Đương nhiên là thiếu cả tiền .

Vậy là công cuộc dựng xe bắt đầu.

Một chiếc , hai chiếc ,…..

Đang lui cui dựng xe thì va phải một người .

“ Xin lỗi “, cô vội vã cúi đầu .

“ À, không sao đâu “ , giọng nam Nhật trầm ấm vang lên .

Cô ngẩng đầu lên thì chợt choáng váng.

Không phải do cả đêm qua thức trắng để làm thêm ở tiệm Mì Ramen , sáng về chỉ kịp ngủ 2 tiếng rồi lật đật đạp xe với vận tốc ánh sáng để kịp giờ học .

Cũng chẳng phải do ánh nắng mùa xuân quá rực rỡ vì mùa xuân ở Nhật rất mát mẻ .

Càng không phải do kì nghỉ đông vừa rồi mỗi ngày cô phải làm hai việc arubaito (**) để có đủ tiền sinh hoạt, đóng học phí .

( (**) arubaito : việc làm bán thời gian ) 

 

Mà là :

 

Bạn trai trẻ này đẹp xuất sắc !

Không, quá ư xuất sắc !!

 

Bạn ấy  cao chừng một mét tám , làn da rám nắng , đôi mắt ôn hoà với nụ cười “ như mùa thu toả nắng “ . Khuôn mặt có nét hao hao như cầu thủ bóng đá David Beckham với những góc cạnh rất nam tính . Lông mày tướng dày, rậm không giống như các anh Nhật thích tỉa lông mày thật mỏng hình dấu “ â “ , mắt mí lót với hàng mi dài rậm rất có hồn, sóng mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hồng nhạt đang cười lộ ra hàm răng đều như bắp.

 

Vù – .

 

Cơn gió xuân thổi qua, cuốn bay theo cánh hoa anh đào , vương lên mái tóc ngắn, gọn gàng của anh .  Bạn ấy bận áo sơ mi xanh da trời, bên trong là áo thun trắng, quần kaki rộng màu be, mang giày thể thao .

“ Bạn ơi, bạn không sao chứ ? “

“ Không …. không sao, ah….. không sao. “, cô không dám nhìn thẳng anh lắp bắp.

Cô bừng tỉnh lại , chợt thấy mình sao thật mất hình tượng. Đã qua Nhật gần ba năm, từng vỗ ngực tự hào khoe khoang với Ai chan rằng : ” Trai đẹp dạng nào Hà cũng đã từng gặp hết ” . Ngay cả Trần Minh cũng chưa làm cô phải sững người tí nào .  Vậy mà ….

Tại sao lúc này cô lại nghĩ tới Trần Minh nhỉ.  Cái tên ấy …..

Không – đáng –  tồn – tại – trong – kí – ức – của – cô !

Cô thở dài , vô tình tầm mắt nhìn ra đằng sau bạn trai đẹp , những chiếc xe đã được dựng lên rất ngay ngắn.

“ Cảm ơn bạn đã dựng xe giúp mình nha.” , cô cười thật tươi, lộ ra hàm răng trắng với má lún đồng điếu khẽ nói.

“ Không có chi, tiện tay thôi  “ , anh lại cười .

Tim cô lỡ nhịp.

Đã đẹp thì đã đành, sao lại còn hay cười vậy nữa chớ . Điệu này thì con gái trong trường đại học R này chỉ có từ chết đến bị thương thôi . Trời đầu xuân sao lại nóng vậy ! Chắc do ảnh hưởng của hiện tượng trái đất ấm lên . Đúng rồi , là lỗi do trái đất, không phải tại cô, cô vô tội !

 

“ Khi cánh hoa anh đào nhẹ bay trong gió , em vẫn cô đơn một mình nơi đây

Chết lặng đứng ngây dại với những xúc cảm khó lòng đè nén “

Chuông điện thoại reo lên bài Sakura iro mau koro ( Mùa hoa anh đào rơi ) của Nakashima Mika, bài hit mà cô thích từ khi bước chân đến Nhật năm 2004, đặt làm nhạc chuông và không thay đổi cho đến giờ.

“ Cảm ơn bạn  “ , cô nói và cúi nhẹ đầu chào theo kiểu Nhật. Vừa mở điện thoại gấp ra , thấy màn hình  hiển thị “ Chị Lan – Đại học R “ cô khựng lại một giây rồi đành bấm nút nghe .

“ Dạ em nghe “

“ Em hôm nay lại nghỉ học à. Thế em có lấy tài liệu hay không để chị còn biết mà lấy hộ em ? “ , giọng Hà Nội trầm ấm khẽ vang lên ở đầu dây bên kia .

“ Em đang ở cổng trường,  sẽ lên lớp liền nên không sao đâu chị “

“ Em vào liền nhé , thầy giáo đang điểm danh đấy.  “

“ Dạ, cảm ơn chị “

Cúp máy, cô chạy vội về giảng đường .

Sau lưng cô nắng xuân ấm áp, cánh hoa anh đào là đà bay.

 

Hết chương 1

Review chương 2 :

Nếu đầu mình như máy tính với nhiều dữ liệu

Cô nguyện xoá hết toàn dữ liệu về “ Trần Minh “

…………………………………

Trần Minh là ai? Tại sao Mỹ Hà lại muốn xoá hết kí ức về Trần Minh .

Mời các bạn tiếp tục đón đọc chương 2 của tác phẩm ” Hiro, em về rồi đây ”

 

 

Uncategorized

Hiro, em về rồi đây ! ( ヒロ、ただいま!)

Screen Shot 2017-06-10 at 5.57.39 PM

Chương mở đầu

……………………………………………………………………………………………….

Cô – một du học sinh Việt Nam với bao hoài bão khi đặt chân đến xứ sở Phù Tang

Anh – một sinh viên Nhật Bản đầy sức sống , dịu dàng , thấu hiểu cùng nhiệt huyết tuổi trẻ

 

Dưới tán hoa anh đào cô từng hỏi :

“ Hiro, sao anh lại thích hoa anh đào? “

“ Vì anh thích cách sống như hoa anh đào . Khi hoa nở sẽ cùng nở một lúc, thành từng chùm tròn, toả sắc rực rỡ. Nhưng đến lúc hoa tàn, một cơn gió nhẹ thổi qua thôi cũng đủ làm tất cả cánh hoa bay theo gió, không còn sót lại gì cả . Hoa anh đào đẹp, nhưng phù du. Mà đời người cũng ngắn ngủi, phù du như vậy . Nếu đã được sống thì anh sẽ cố gắng để cống hiến hết mình như hoa anh đào đang độ nở rộ , để khi mất đi không có gì phải tiếc nuối. “

“ Em cũng thích cách sống này “

“ Ha ha. Vậy chắc kiếp trước em là người Nhật phải không ? “

“ Đúng rồi đó . Ba trăm năm trước em là người Nhật, giờ quay lại tìm anh nè “

“ Ha ha “

 

Gió thổi, cánh hoa anh đào bay , vương lên tóc cô. Anh lấy, rồi đặt vào lòng bàn tay cô , khẽ nói :

“ Hà , cánh hoa anh đào tự rơi vào người là may mắn lắm đó nha “

“ Em biết em may mắn mà “

Rồi cô lấy cánh hoa , ép vào trong sách .

Cô nằm trên đùi anh ngắm trời xanh trong vắt qua tán hoa anh đào, nhìn anh mỉm cười thầm nhủ : “ Hiro, anh là hoa anh đào của em “

 

Gió hiu hiu thổi , cánh hoa là đà bay, hương thoảng nhè nhẹ, hai con người trẻ tuổi nhìn nhau tay trong tay mỉm cười.

…………………………………

 

Hai con người trẻ tuổi với những khác biệt về đất nước, văn hoá, tư duy v.v….

Liệu họ có đến được với nhau ? Liệu hoa anh đào kia có chúc phúc cho tình duyên của họ ?

 

Đây là tác phẩm đầu tay của Miiko, rất rất mong nhà mình ủng hộ và cùng vui buồn với nhân vật nhé !!

Xin cảm ơn

Miiko